Tới Đồng Văn vào ngày cuối tuần, nếu bạn là người ưa hoạt náo, bạn sẽ được tận hưởng không khí rộn ràng trong tiếng trống, tiếng khèn réo rắt và những điệu múa uyển chuyển của những chàng trai cô gái người Mông với trang phục đủ màu sắc xen kẽ. Còn tôi, tôi lại thích một chút gì đó trầm lắng. Tôi chọn cho mình một không gian riêng trên tầng 2 của quán cà phê cổ, nơi có ánh sáng từ những chiếc đèn lồng màu đỏ soi rọi không gian rộn ràng trước mặt. Từ đó, vừa có thể thưởng thức vị cà phê ấm áp lại vừa hòa chung được niềm vui của những người xung quanh, thấy được cái tình gần gũi của người Kinh và người Mông pha trộn hài hòa. Bỗng cảm giác bình thản đến lạ.
Khi màn đêm xâm lấn, trong căn nhà sàn quây quần ấm cúng, giấc ngủ đến nhẹ nhàng như ru và xua tan đi mọi nỗi nhọc nhằn thường ngày nơi phố thị. Người dân tộc Mông nổi tiếng hiếu khách, vì thế không khó khăn để mỗi chúng ta có thể trải nghiệm nét văn hóa riêng của họ bằng việc được uống một ngụm rượu ngô nồng ngọt men lá đặc trưng, ăn một bát thắng cố và được đắp lên người tấm chăn hình công phượng màu sắc thuở xa xưa.
Hà Giang, có lẽ là từ khóa mà không một người đam mê phượt nào không tìm kiếm. Bởi ở nơi đây, có quá nhiều thứ thú vị cho chúng ta khám phá, có quá nhiều giá trị cuộc sống cho chúng ta tìm tòi.
Nhắc đến Hà Giang là nhắc đến một vùng đất huyền thoại, nơi địa đầu thiêng liêng của Tổ quốc, với lá cờ phấp phới tung bay trên đỉnh Lũng Cú – điểm đầu tiên vẽ lên bản đồ đất nước 4000 năm văn hiến, với dòng sông Nho Quế nằm nghiêng mình theo những triền núi đá hùng vĩ, với con đường hạnh phúc mang trong mình hơi thở , máu và nước mắt của biết bao thanh niên anh dũng suốt những năm kháng chiến ròng rã.
Khi bước chân tới con đèo Mã Pì Lèng, chắc hẳn các bạn cũng như tôi, sẽ cảm nhận được hương khí của những vạt mây đang lững lờ trôi ngang đầu, mây vờn vào tóc, mùi đá, mùi cỏ lẫn vào cái se se lạnh của đất trời. Dừng chân lại một chút, được lắng nghe một chút dư vị của trời đất giao thoa, được ngắm nhìn, được gửi gắm chút tâm tình của kẻ lữ khách nơi núi đèo hiểm trở, tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc biết nhường nào.
Đối với tôi, 3 ngày ở Hà Giang không dài nhưng cũng vừa đủ để nhớ, để say, để lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ trong tâm trí. Để đôi lúc nhớ lại, còn thấy tim mình có chút gì bồi hồi, tiếc nuối


0 comments Blogger 0 Facebook